UTMOST GOOD FAITH IN MARINE INSURANCE: FROM FRAUDULENT DEVICES TO “HARMLESS LIES”

0
8

NGUYÊN TẮC TRUNG THỰC TUYỆT ĐỐI TRONG BẢO HIỂM HÀNG HẢI: TỪ HÀNH VI GIAN DỐI ĐẾN LỜI NÓI VÔ HẠI

Nguyễn Ngọc Minh Thư[1], Nguyễn Hà Thu Giang, Nguyễn Phương Anh, Lê Khánh Linh

Sinh viên K62 CLC Kinh tế đối ngoại – Viện Kinh tế & Kinh doanh quốc tế

Trường Đại học Ngoại Thương, Hà Nội, Việt Nam

 

Nguyễn Thị Yến

Giảng viên Viện Kinh tế & Kinh doanh quốc tế

Trường Đại học Ngoại Thương, Hà Nội, Việt Nam

Tóm tắt

Bài viết này xem xét sự phát triển trong cách áp dụng nguyên tắc trung thực tuyệt đối trong bảo hiểm hàng hải, ập trung vào cách các tòa án phân biệt giữa các dạng hành vi không trung thực trong quá trình yêu cầu bồi thường. Theo cách tiếp cận truyền thống, bất kỳ hành vi gian dối nào của bên được bảo hiểm cũng có thể dẫn đến việc bị từ chối toàn bộ yêu cầu bồi thường. Tuy nhiên, các diễn biến tư pháp gần đây đã cho thấy sự thay đổi trong cách tiếp cận này, đặc biệt trong những trường hợp mà hành vi không trung thực không ảnh hưởng đến tính hợp lệ hoặc giá trị của yêu cầu bồi thường. Thông qua phân tích so sánh hai vụ án The Brillante Virtuoso và The DC Merwestone, nghiên cứu này làm rõ sự khác biệt giữa gian lận thực chất và các lời nói dối mang tính phụ trợ. Trong khi loại thứ nhất vẫn dẫn đến việc tước quyền bồi thường một cách nghiêm ngặt, thì loại thứ hai được xem xét linh hoạt hơn, phản ánh xu hướng chuyển dịch sang cách tiếp cận dựa trên mức độ ảnh hưởng và công bằng. Kết quả nghiên cứu cho thấy nguyên tắc trung thực tuyệt đối không còn được áp dụng như một tiêu chuẩn tuyệt đối, mà được điều chỉnh dựa trên mức độ ảnh hưởng thực chất của hành vi không trung thực đối với trách nhiệm của bên bảo hiểm. Bài viết đồng thời rút ra các hàm ý thực tiễn cho cả bên được bảo hiểm và công ty bảo hiểm trong việc xử lý yêu cầu bồi thường trong bối cảnh pháp lý thay đổi.

Từ khóa: nguyên tắc trung thực tuyệt đối, gian lận bảo hiểm, luật bảo hiểm

UTMOST GOOD FAITH IN MARINE INSURANCE: FROM FRAUDULENT DEVICES TO “HARMLESS LIES”

Abstract

This article examines the evolving application of the principle of utmost good faith in marine insurance, with focus on how courts distinguish between different forms of dishonesty in the claims process. Traditionally, any fraudulent conduct by the insured could result in complete forfeiture of the claim. However, recent judicial developments have challenged this framework, especially in cases where the dishonesty does not affect the validity or amount of the claim. Through a comparative analysis of The Brillante Virtuoso and The DC Merwestone, this study explores the distinction between fraudulent claims and collateral lies. While the former continues to justify strict forfeiture, the latter has been treated with greater flexibility, reflecting a shift toward proportionality and fairness. The findings suggest that utmost good faith is no longer applied as an absolute standard, but rather as a principle mediated by the material impact of the insured’s conduct on the insurer’s liability. The article draws practical implications for both insured parties and insurers in navigating claims handling under this evolving legal framework.

Keywords: utmost good faith, marine insurance, fraudulent claims, insurance law

[1] Email: k62.2312150251@ftu.edu.vn

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments